Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó. Là dông dài, là ngắn ngủi. Và cả những điều bạn đang viết này cũng chẳng làm hao hụt hết sự cao thượng cũng như khiêm tốn của bạn.
Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên.
Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Đáng nhẽ phải là thiên tài ở khía cạnh sở trường của riêng mình cả rồi, để cho nhau hạnh phúc và vươn đến những tầm cao hơn thế. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng.
Mà không nhớ thì cứ nói thật ra. Đừng nhầm bạn với tôi. Bởi ngay khi thức dậy thì bạn đã quên ít nhiều.
Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Cũng có thể họ không tìm thấy. Rồi ông lại bảo: Thôi.
Vừa mặc cảm vừa đầy kiêu hãnh không muốn chúng bị ngó qua một cách hờ hững và đầy mỉa mai. Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng.
Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức. Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được.
Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ. Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy. Bạn không mong bác đọc lắm.
Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược. Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi. Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi.
Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy.