Chuyển sang máy mát xa. Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật. Những đêm ôn thi như thế này thì lại có cớ thức.
Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng. Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo. Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ.
Thằng này ăn mặc phong phanh. Tôi để vài ngày trôi đi. Trận đấu quả thú vị hơn lần trước.
Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả. Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas. Một pho tượng im lìm.
Chả nghĩ nhiều cho ai được. Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ.
Hai bên dè chừng nhau. Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học. Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.
Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm. Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí. Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu.
Đó là trạng thái mà cô nàng Buồn Ngủ ưa thích để nhảy vào đè nghiến ra. Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.
Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn. Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Cậu em thế là tạm biệt rồi.
Bạn đã bao giờ là một người yếu ớt về thể chất mà lại đủ thông minh để điều khiển một con chó ngao chưa? Bạn biết cách giật dây nó và khiến nó nghe lời mình. Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ. Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn.