Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội. Nhưng mọi người thì khác.
Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài. Phải cạo râu đi nghe chưa. Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn.
Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. Có một cái gì đó cản trở họ, chúng ta. Cũng có hôm ngủ khá say.
Chỉ có con mèo không ngược. Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng. Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp.
Tôi sẽ nói tôi là một nhà thơ lớn và hiền lành. Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái.
Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối. Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng.
Cảm giác như không thể lành lại được. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây. Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác.
Đến phòng nghỉ, giới thiệu đây là nơi nghỉ ngơi sau khi tập, có thể đọc sách báo, xem tivi, ngủ. Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm.
Ê này tôi, cười ít thôi chứ. Đúng là chuyện thường. Dẫu không phải không có lúc buồn.
Nàng muốn nói với ta vì biết ta yêu giọng nói của nàng. Vậy thôi, bạn sống bình thường. Khi bị bắt bài thêm lần nữa thế này thì họ lại tiếp tục đổi chiến thuật.