Mất chứ không phải biến mất. Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình. Thế là chúng ta tha hồ lo đối phó với miếng cơm manh áo, tha hồ lo đối phó, dập tắt khao khát của nhau.
Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do. Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm.
Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít. Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp. Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu).
Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Không gì tự nhiên sinh ra. Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại.
Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn. Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề. Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả.
Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống. Sự im lặng cũng rưa rứa. Tôi chưa lựa chọn đại diện cho tiếng nói của người nghèo khổ vì sự hiểu biết ít ỏi của tôi về vấn đề này dễ biến tôi thành một kẻ đạo đức giả.
Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết. Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ.
Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Còn sót lại những tôi tiếp tục này. Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả.
Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà. Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn.
Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian. Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.