Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát. Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu.
Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì. Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng.
Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế. Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương. Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được.
Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa. Điều khiển thanh niên, người lớn bằng các cuộc chơi, chất kích thích và tình dục. Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt.
Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay. Chẳng có ai tin và chẳng biết tin ai. Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó.
Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Có thể phơi phới niềm tin.
Thế thì anh không dám. Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Và bon chen không bẩn, không ác.
Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến. Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ. Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người…
Cái nồi inox đen sì. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin. Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này.
Cái này thì họ hơi nhầm, đơn giản là vì họ không có tầm nhìn xa. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly.