Sech Nga

Rình trộm đứa em gái thay đồ và cái kết

  • #1
  • #2
  • #3
  • Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ.

    Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Và vì thế, chúng sẽ dễ ngộ nhận trách nhiệm người với người cũng chỉ là một trò chơi, một sự ảo như bao cái ảo mà chúng tiếp xúc. Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh.

    Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh. Ai đó sẽ thật hời hợt nếu nói vì cái kiểu không thích này mà hắn sẽ chẳng đủ điều kiện thấu suốt được. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh.

    Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương.

    Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa. Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Tất nhiên là họ không có ác ý rồi.

    Con mèo lại sán vào tôi. Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ. Tin một chút, một chút thôi, em ạ.

    Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích. Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì. Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng.

    Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường. Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm.

    Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ. Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh. Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình.

    Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi. Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. Trước thì tháng gặp một hai lần.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap