Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì. Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Tôi định kêu to hơn, lại thôi.
Họ ngắm nhau hồi lâu. Nhất quyết phải cạo râu. Tất nhiên là mệt mỏi.
Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Chuyển sang máy mát xa.
Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở.
Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này. - Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé.
Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Là ích kỷ, rất ích kỷ. Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng.
Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được. Giữa quãng ấy, nó còn vận động.
Viết từ nãy đến giờ, bạn muốn đi rửa mặt quá nhưng cứ sợ quên, bạn cố viết nốt. Vừa lo lắng, vừa háo hức. Chiều nay bạn đi đá bóng với thằng em về.
Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết. Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt. Mi thì làm sao điên hoặc chết được.
Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Là ích kỷ, rất ích kỷ.