- Khoan đã, khoan dã - Nott chen ngang - Ta không quan tâm đến những vấn đề của ngươi. Chúng nở ra hàng trăm cây, đủ mang lại may mắn quanh năm. Nhanh lên! - Nott bắt đầu mất kiên nhẫn.
Chàng phải mất khá lâu mới đến được cái hồ này, chỉ mất vài phút sau khi Nott chán nản bỏ đi. Sid im lặng hồi lâu và chợt ngước nhìn thẳng vào mắt Merlin. Trái ngược lại với Nott, trong cùng sáng hôm đó, hiệp sĩ Sid tỉnh dậy trong sảng khoái và đầy hy vọng hơn bao giờ hết.
Nhưng khu vườn không còn như trước đây nữa: nó đã được lát đầy gạch. " Vì thế Nott quyết định không tin lời của thần Gnome. Hắn cũng như ta đều biết Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc ở đâu.
Nó thật xấu xa! Đó là thứ đáng khao khát nhất nhưng cũng khó có được nhất trên cõi đời này. - Ta còn đang suy nghĩ. - Được rồi, nếu cậu muốn thì tôi cũng công nhận rằng sự may mắn "trên trời rơi xuống" quả thật là khó hiện hữu trên đời nhưng rất ít khi nó xảy đến với chúng ta và nếu có thì cũng chẳng kéo dài được mấy.
May mắn vô tận sẽ thuộc về mi còn ta sẽ triệt tiêu được đối thủ của mình. Mất hết gần một ngày, cuối cùng Nott cũng tìm gặp được ông ta. Sự việc trở nên phức tạp rồi đây! Trong khu rừng Mê Hoặc chẳng có nơi nào có thể lấy được nước ngoại trừ nơi đây.
Cái cảm giác rằng mình là một nạn nhân, một người bị lừa, một người không may mắn thì cũng chẳng hay ho gì nhưng ít ra nó cũng giúp họ cảm thấy phần nào nhẹ nhõm hơn. Điều này chưa bao giờ xảy ra trong hai ngàn năm qua. Chàng muốn cảm ơn ông thật nhiều.
Nó sẽ không bao giờ mọc trong khu rừng này. Nó sẽ không bao giờ mọc trong khu rừng này. Nott ngồi xuống bên bờ hồ uống một ngụm nước trong khi con ngựa đen uống lấy uống để dòng nước trong lành.
Cậu có biết thế nào là sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự hay không? Tiếng cười thơ ngây của những đứa trẻ đang đùa nghịch gần đó làm cho ông như muốn quay trở lại thời niên thiếu của mình. Và ta tin rằng ta sẽ bằng mọi cách để tìm ra nó.
Ta không biết vị trí chính xác nằm ở chỗ nào nhưng nó sẽ mọc đâu đó trong khu rừng Mê Hoặc. Không ai khác ngoài anh là người đã đi tìm những điều tưởng chừng như không cần thiết ngay cả sau khi mọi việc dường như đã hoàn tất. Nó giúp thắp lên một hy vọng mới trong chàng.
Chàng điều khiển con ngựa bạch mã chạy từ từ về nơi có mảnh đất của mình. Ông là người duy nhất biết rõ từng chân tơ kẽ tóc của khu rừng bao la này. Giấc mơ làm chàng vui sướng biết bao!