Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ. Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối. Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi.
Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn. Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ.
Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Đều ngập trong nước mắt nhân gian. à còn nhớ thủa ấy tôi luôn ngồi ngay sát bảng và trong những giờ quằn quại toát mồ hôi đó có lần tôi lỡ đánh một tiếng rắm xuống lớp điều đó làm tôi còn ngượng ngập cả mấy buổi sau dù không biết có ai biết đó là tiếng rắm của tôi giữa những cô cậu học trò ngồi san sát nhau như gia súc bị tống lên xe chở đến lò mổ…
Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Nhưng mưa dầm thấm lâu.
Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi. Ông cụ rất phấn chấn. Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi.
Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi. Tôi ngồi trong nhà nghe bác mắng chị ngay sát vách, lòng đầy lo lắng và cả buồn nữa. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp.
Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó.
Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái.
Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét.
Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Đời sống họ không cần những sự kinh động.