Chỉ là chuyện, chỉ là nhân vật, thật thì thật, không thật thì thôi, anh ạ. Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà.
Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại.
Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35. Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi. Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay.
Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía. So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi. Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ.
Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn. Đây là một thử thách nữa. Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề.
Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật. Chưa có gì để không thích. Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường.
Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Con nói chuyện với bác này. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế.
Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Điều khiển thanh niên, người lớn bằng các cuộc chơi, chất kích thích và tình dục.
Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực. Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác. Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng.
Tôi biết là tôi rất khỏe. - Tôi rất mừng vì điều ấy. Mất mất người kể chuyện.